Bài mớiKỹ năngLuật hấp dẫnNiềm vui cuộc sốngPhát triển bản thânQuan niệm sốngTản mạnThái độTôi học

Bài 1: Bước đầu tìm hiểu về luật hấp dẫn

Tôi đang viết những dòng này là kết quả của lực hấp dẫn. Chắc khi đọc đến đây bạn cũng tự hỏi không biết luật hấp dẫn là gì mà nó lại đang chi phối tôi như vậy?

Bạn có duyên biết đến tôi, và đọc được những dòng chữ này thì hãy ráng đọc thêm tí nữa xem sao bạn nhé. Tôi đang viết về luật hấp dẫn, một thứ mà nó đang hiện diện ở vũ trụ này và ảnh hưởng đến cả tôi và bạn, cả thế giới này mà ta không thể nhìn thấy nó. Từ ngàn xưa ông cha ta đã truyền khẩu “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, “nồi nào vung nấy,” “lòng tin bằng hạt cải dời được núi non,” và những câu “thần chú” ngắn gọn lập đi lập lại với lòng thành sẽ làm cho sự việc xảy ra theo ý mình muốn. Ngày nay cả thế giới phương tây đang nói đến các điều này, nhưng với một từ mới hơn – Luật hấp dẫn (law of attraction). 

Tôi là một người con của Phật, trong quá trình tìm hiểu về những lời dạy của Đức Phật, tôi nhận ra rằng cuộc sống trở nên có ý nghĩa, chúng ta cần phải quan tâm đến quá trình suy nghĩ, vì ý nghĩ của chúng ta là cơ sở, là nguồn cảm hứng, là sức mạnh để thúc đẩy nghiệp hành của chúng ta. Chúng ta tạo ra toàn bộ thế giới theo cách chúng ta suy nghĩ. Ý nghĩ là nguyên nhân và hoàn cảnh (điều kiện) là kết quả. Chính như vậy mới có câu “Tướng do tâm sinh, cảnh tùy tâm chuyển“, hoàn cảnh của chúng ta có ra không phải do những việc xảy đến với chúng ta hay thế giới bên ngoài quyết định, mà chính thế giới bên trong chúng ta tạo ra thế giới bên ngoài. Ba nghiệp “Thân, khẩu, ý” chính là cái mà ta luôn phải gìn giữ hằng ngày, bởi khi ý bị lay động bởi tiêu cực, mỗi lúc một mạnh dần thì khẩu sẽ tiêu cực và thân cũng sẽ tạo ra những hành động tiêu cực. Ở đây, khi vận dụng luật hấp dẫn, ta sẽ phải tạo cho mình những tư duy, suy nghĩ tích cực và không nghĩ đến những thứ tiêu cực xảy đến với chúng ta. 

Luật hấp dẫn nói rằng “tư tưởng tạo ra sự vật” – nếu ta nghĩ đến điều gì mạnh mẽ và thường xuyên, điều đó sẽ đến với ta. Nghĩa là, tư tưởng của ta “hấp dẫn” điều ta suy nghĩ đến với ta. Ví dụ: “Tôi sẽ có tiền,” nếu cứ nghĩ và tin như thế tự dưng ta sẽ có tiền. “Tôi sẽ đẹp,” cứ nghĩ như thế thì ta sẽ thành đẹp ra.

• Vấn đề có một nền tảng rất khoa học. Nếu ta cứ tin là ta sẽ có tiền thì ra sẽ rất hăng hái lao vào các việc làm ra tiền, và có khả năng cao là sẽ có tiền thật. Hoặc, chàng nào tin là mình đẹp trai thì thường hay để ý đến cách ăn mặc hơn và tự tin hơn với các cô, mà các cô thì thích đàn ông ăn mặc tử tế và tự tin, rốt cuộc số lượng các cô bạn gái chàng có chứng minh hùng hồn nhất là chàng đẹp trai.

Lòng tin làm cho chúng ta có tự tin và tập trung tư tưởng, do đó đưa đến thành công. Vấn đề chỉ giản dị thế.

• Nhưng nếu tôi nghĩ “Tôi sẽ có tiền”, nhưng tôi không tin điều đó thì sao? Tư tưởng tôi có mang tiền lại cho tôi trong trường hợp này được không?

Đương nhiên là không được. “Tư tưởng” là gồm cả ý thức lẫn tiềm thức. Chúng ta đều biết tiềm thức lớn lao và mạnh mẽ hơn ý thức ngàn lần. Cho nên nếu miệng ta lẩm bẩm “tôi sẽ có tiền” (tức là ý thức), nhưng trong thâm tâm ta không tin là điều này sẽ thành sự thực (tức là tiềm thức), thì tiềm thức sẽ thắng, nghĩa là “Tôi sẽ không có tiền”.

Vì vậy, ta phải đặt cả tiềm thức và ý thức vào cùng một hướng suy nghĩ. Luật hấp dẫn có hiệu quả khi ta đặt lòng tin vào nó. Vậy, khi tự nhắc thầm là “Tôi sẽ có tiền” hay “Tôi sẽ thon thả”, ta phải tin chắc chắn là luật hấp dẫn sẽ có hiệu quả, và kết quả sẽ đến.

• Đến đây có lẽ chúng ta đã mường tượng được luật hấp dẫn hoạt động như thế nào: Đây là phương pháp “tự kỷ ám thị” (tự thôi miên, self hypnotism) ở mức rất cao độ. Nếu ta cứ bảo thầm “tôi có tiền” với một lòng tin mạnh mẽ, thì cả ‎ý thức và tiềm thức sẽ làm việc chung để chỉ huy tác phong và cách sống của ta. Tự nhiên là ta sẽ bắt đầu hăng say nghiên cứu việc kiếm tiền, nói chuyện kiếm tiền với bạn bè, siêng năng đi tìm việc làm, việc gì có thể kiếm ra tiền ta đều hăng hái làm. Những người như vậy, đi xin việc ở đâu, các ông chủ đều thích. Những người làm ăn buôn bán đều muốn có những người bạn như vậy hùn hạp làm ăn.

• Luật hấp dẫn là luật tự nhiên, như là trọng lực, rất trung tính. Luật hấp dẫn đúng với tất cả mọi người, không cần biết nam nữ, lớn bé, giàu nghèo, và quan trọng nhất là, không cần biết tốt xấu. Người lương thiện tin chắc chắn là mình sẽ giàu, thì sẽ giàu nhờ làm ăn lương thiện. Người có máu ăn cướp, tin một cách mạnh mẽ là mình sẽ giàu, thì sẽ giàu nhờ ăn cướp. Vì vậy, chúng ta thấy trong xã hội, bất kỳ ai, tốt hay xấu, cũng có thể “thành công.”

Thế thì có gì khác biệt giữa người xấu và người tốt ở đây? Thưa, có luật nhân quả (law of causation). Chữ này nghe như xuất thân từ Phật giáo, nhưng thực ra cả thế giới đã dùng nó cả triệu năm nay, vì đánh người thì sẽ có hậu quả là bị người đánh lại, ai cũng phải thấy. Nếu làm ăn lương thiện thì có nhiều bạn và ít thù, cho nên có xác suất rất cao là thành công sẽ ở lại với mình rất lâu. Nếu đi ăn cướp, thì có nhiều kẻ thù, lại được các bác công an chiếu cố đặc biệt, nên xác suất hưởng được “thành công” lâu ngày chắc là chỉ hơn zero một nấc nhỏ, và xác suất được đứng dựa cột thì suýt soát 100%. Sự khác biệt giữa tốt và xấu là ở chỗ đó – một bên thì nhiều bạn nên sống lâu, một bên thì nhiều thù nên chết yểu.

• Luật hấp dẫn là luật của tư tưởng, mà ngôn ngữ là một phần rất lớn của tư tưởng, cho nên ngôn ngữ rất quan trọng trong luật hấp dẫn. Chúng ta đã nói qua điều này trong bài “Sức mạnh của tư tưởng.” Trong ngôn ngữ của con người, thể phủ định có ảnh hưởng rất yếu trong tâm thức. Ví dụ: “Em không ghét anh” thì nhạt như nước ốc. Nó chẳng có nghĩa lý gì hết, vậy em có yêu anh không? Hay “Tôi không chống anh,” chẳng nghĩa lý gì cả, vậy anh có ủng hộ tôi không?

Vì vậy, khi ta nói một câu phủ định “tôi không muốn béo,” tiềm thức của ta không “thấm” cái yếu ớt của chữ “không” phủ định, mà lại thấm cái mạnh mẽ của chữ “béo” xác định. Cho nên tiềm thức cứ hướng ta sống theo hướng “béo.” Các chuyên gia về tư duy tích cực (cũng như các luật sư chuyên về tranh tụng trước tòa) luôn luôn dạy người ta nói và viết ở thể khẳng định: “Tôi muốn gầy” (không phải là “tôi không muốn béo”), hay “tôi muốn giàu” (không phải là “tôi không muốn nghèo”).

• Một số các chuyên gia còn có cách trình bày thế này: Luật hấp dẫn không biết văn phạm, chỉ biết các từ mà thôi. Nếu câu bạn nói mà có chữ “yêu,” không cần biết đó là phủ định hay xác định, thì luật hấp dẫn cứ dẫn ta đi theo hướng “yêu.” “tôi không yêu anh Tín,” đối với luật hấp dẫn thì như nhau, và cả hai chỉ có nghĩa là “yêu” và “anh Tín” nếu cứ mãi nghĩ về “anh Tín” cả ngày. Tương tự như vậy, “tôi không thích béo” và “tôi thích béo” đều chỉ có nghĩa là “béo.”

Vì vậy, ta luôn luôn phải suy nghĩ (và nói chuyện cũng như viết lách) theo thể khẳng định. Và dĩ nhiên là chỉ nên dùng các từ tích cực. Từ tích cực là từ nói đến cái ta muốn, ta thích. Nếu bạn thích gầy, thì “gầy” là từ tích cực và “béo” là từ tiêu cực. Ngược lại nếu bạn thích béo, thì “gầy” lại là từ tiêu cực và “béo” là từ tích cực.

• Dĩ nhiên là ai trong chúng ta cũng biết ảnh hưởng của luật lập đi lập lại (law of repetition). Các giáo chức đều rất giỏi luật này. Dạy một điều nhưng cứ lập đi lập lại hằng trăm lần, bằng hằng trăm cách khác nhau, như vậy thì học trò mới nhập tâm được. Các tôn giáo rất rành kinh nghiệm lập đi lập lại nên ta thấy lần chuỗi niệm phật hay đọc kinh rất thường xảy ra trong nhiều tôn giáo. Vì vậy, theo luật hấp dẫn, nếu bạn muốn điều gì thì soạn một câu thần chú ngắn, như “tôi sẽ có tiền,” rồi cứ thầm lập đi lại câu đó thường xuyên trong đầu, thì luật hấp dẫn sẽ có tác dụng mạnh mẽ.

• Và một quy luật ngôn ngữ khác nữa là “hiện tại” thì luôn mạnh hơn “tương lai”. Hãy so sánh “anh yêu em” và “anh sẽ yêu em”, ta sẽ thấy câu nào mạnh hơn.

Nhưng điều ta ước muốn đương nhiên là thuộc về tương lai, ví dụ “tôi muốn có tiền.” Thế thì ta giải quyết cái yếu của tương lai thế nào? Thưa, có 2 phương cách.

Thứ nhất, nếu việc gì có thể biến nó thành hiện tại, thì phải suy nghĩ theo cách hiện tại. Ví dụ: Thay vì “Tôi sẽ có tự tin” thì ta phải nói “Tôi có tự tin,” vì chẳng lý do gì ta không thể nói “tôi có tự tin ngay bây giờ” mà phải đợi đến sang năm.

Thứ hai, nếu ta không thấy được trong hiện tại, thì ta vẫn tin là sự việc đang xảy ra trong hiện tại, chỉ là ta chưa được thấy. Ví dụ, nếu trong túi không có một đồng xu, thì nói “Tôi có tiền, tiền đang đi đến với tôi” (dù là tôi chưa thấy).

• Cuối cùng, có bạn hỏi luật hấp dẫn này từ đâu tới? Dĩ nhiên là nghe qua ta cũng thấy luật hấp dẫn là qui luật tâm lý tự nhiên. Tâm ta tập trung vào điều gì đó thường xuyên, ta mặc nhiên làm cho chuyện đó thành sự thật, dù là ta có ý thức chuyện ta làm hay đó chỉ là vô thức. Các chuyên gia về tâm lý và truyền thông (communication) đã nói đến điều này nhiều thập kỷ. Gần đây một vài cuốn sách bán chạy đã đẩy danh từ “luật hấp dẫn” thành rất phổ thông trên thế giới. Nhưng có lẽ chúng ta đều biết, văn hóa ta đã nói từ nghìn xưa: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” và “Ghét của nào trời trao của ấy”.

Nội dung trong bài viết này được tham khảo ở nhiều nguồn trên internet.

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of

Comment here